Trần Hoàng Đoan Trang (sinh viên ngành Giáo dục học trường Đại học Khoa học Xã hội và Nhân văn, ĐHQG-HCM) tưởng chừng có một tuổi thơ bình yên cho đến khi tai nạn giao thông nghiêm trọng ập đến với cha. Từ đó, cuộc sống gia đình rẽ sang một hướng khác. Người cha mất khả năng lao động, cần người chăm sóc thường xuyên. Gắng nặng kinh tế, tinh thần dồn lên vai người mẹ – người phụ nữ vừa đi làm, vừa túc trực bệnh viện, vừa lo cho hai con ăn học.
Có những giai đoạn, Đoan Trang vừa là sinh viên, vừa là người chăm sóc gia đình, vừa là lao động kiếm thêm thu nhập. Có những ngày Đoan Trang chỉ ngủ được vài tiếng, có những lần nhập viện vì kiệt sức, sợ rằng nếu mình dừng lại, gia đình sẽ không còn điểm tựa.
“Em đã từng rất sợ thất bại, sợ không theo kịp bạn bè, sợ mình không đủ giỏi để đi tiếp”, Trang thẳng thắn chia sẻ. Nhưng chính trong những khoảnh khắc yếu lòng nhất, em nhận ra bỏ cuộc không phải là lựa chọn. Học tập với Trang không chỉ là mục tiêu cá nhân, mà còn là trách nhiệm với gia đình – với người mẹ đã dốc cạn sức lực để con được đi học.
“Em mong muốn sau này trở thành người làm giáo dục có tiếng nói, có khả năng bảo vệ quyền được học tập của những đứa trẻ yếu thế – những em nhỏ lớn lên giữa nghèo khó, bệnh tật, đổ vỡ gia đình giống như em từng trải qua”, Trang chia sẻ.
Học bổng Nâng bước thủ khoa đến với Đoan Trang đúng lúc nhất – khi áp lực tài chính và tinh thần gần như chạm ngưỡng. Với em, đó không chỉ là sự hỗ trợ vật chất, mà là lời nhắn gửi rằng: những nỗ lực âm thầm vẫn được nhìn thấy, những người không bỏ cuộc vẫn có người đồng hành.



