Một tác phẩm từ phế liệu cao 5m của nhóm Vietstar.
Đây là tác phẩm của nhóm Vietstar cho Lễ hội Hoa và Rác trong tháng 03/2026, sẽ được đặt trong sảnh chính của Nhà Văn Hóa Sinh Viên trong khu Đại học Quốc gia, TP. Hồ Chí Minh. Anh Ngô Việt và anh Thanh Long mong nhiều người trong thành phố sẽ đến xem đồng hồ báo giờ và giải thích chữ yêu: nó vội vã hơn bình thường một chút.
Cột đế là trục máy phóng hay còn gọi là trục máy giũ; rất quan trọng trong việc giảm chất thải nhựa trong cuộc sống của mỗi chúng ta. Nó âm thầm làm việc để tách hữu cơ và nilon HDPE, LDPE trong rác thải sinh hoạt của người dân TP. Hồ Chí Minh và các tỉnh lân cận để làm hạt nhựa tái sinh và compost. Đồng hồ tháp bên trên là lưới sàn để phân tách hữu cơ trong dây chuyền phân loại rác thải. Đồng hồ là 1 chiếc máy gắn bó với nhà máy Vietstar từ những ngày chạy vận hành thử nghiệm những tấn rác đầu tiên, hỗ trợ làm dụng cụ cào và móc phục vụ cho sản xuất khâu tái chế trong 15 năm qua.
Bây giờ nó sống lại, nhắc nhủ cho con cháu rằng thời gian đang trôi nhanh (grandfather’s clock).

Mountains of plastic waste overflowing into rivers and seas.

Tác phẩm cao 3,5 m
Chiếc bàn này được dựng lên từ những bộ phận từng mang gánh nặng của một thành phố. Trục đẩy rác, trục khuỷu, khung dao nghiền, dây xích băng tải – những cơ cấu đã âm thầm tiếp nhận, phân loại và tái sinh hàng triệu tấn rác suốt hơn mười lăm năm.
Khi được lắp lại, mọi chuyển động dừng hẳn. Máy móc không còn lao động, chỉ còn đứng như chứng nhân. Không có chỗ ẩn nấp dưới chiếc bàn này: ánh sáng tràn qua các khe hở, phơi bày toàn bộ cấu trúc.
Tác phẩm đánh dấu khoảnh khắc chuyển dịch từ công năng sang trách nhiệm – từ công nghiệp sang đạo đức nơi đó sự thật được phơi bày.

Tác phẩm cao 2,8 m
Tác phẩm được tạo nên từ hộp số của băng tải dài 80 mét, từng vận hành âm thầm để chuyển rác hữu cơ từ khu Sorting về xưởng Compost. Ở đó, rác được ủ, lên men, và trở thành phân bón nuôi dưỡng đất nông nghiệp.
Khi được dựng thẳng đứng, bộ phận này không còn chuyển động. Nó trở thành một điểm dừng – một “bàn con” cho sự quan sát. Ngồi đây, người xem được mời tưởng tượng những chuyến xe chở phân rời nhà máy, lặng lẽ đi qua các tỉnh, mang theo thời gian, công sức và vòng tuần hoàn tái sinh.
Một khoảnh khắc trà nóng giữa dòng chảy của chăm sóc, bền bỉ, và trở về.

Tác phẩm cao 2.7m
Tác phẩm sắp đặt thẳng đứng này kết hợp hai cấu kiện công nghiệp đã qua sử dụng thành một trục yên lặng của chức năng và ký ức. Đầu máy nén khí từng vận hành máy ép bùn trong trạm xử lý nước thải, trong khi lá xích băng tải bên dưới đưa rác sinh hoạt từ khu tiếp nhận vào dây chuyền phân loại. Khi rời khỏi chức năng ban đầu, các bộ phận không còn nén hay vận chuyển. Chúng đứng giữa tĩnh lặng và chuyển động—gợi một bàn xoay không xoay. Bàn Chưa Xoay là suy ngẫm về trí tuệ của hạ tầng và những cơ chế nhỏ bé nhưng bền bỉ định hình chu trình rác, nước và sự chăm sóc trong đời sống đô thị.

The artwork is 2.7 meters tall.
This chair is assembled from components that once carried a city’s waste stream. Conveyor chain paddles form the column; above them sits the gearbox of a Discreen sorter, where waste was separated and prepared for renewal; at the top rests an eccentric cam gearbox by Sumitomo—a mechanical heartbeat that once ran without pause.
For fifteen years, these machines worked in repetitive motions. Now they become this chair, like a forlorn and broken-winged deity above our heads. It does not invite you to sit down, but to look up.

Tác phẩm cao 2,7 m.
Bàn là kết hợp của các lá xích của băng tải xích 90 mét nhận rác từ khâu tiếp nhận rác tải đến trống sàn phân loại, với cốt láp truyền động của xe Skid Loader và hộp số giảm tốc Sumitomo đã đến tuổi về hưu. Bàn xoay được nhưng quá tầm tay của em và anh. Bàn ở trên cao như hiện diện của một vị thần hộ mệnh cho thế gian đang biến chuyển.

The artwork is 2.8 meters tall.
The work stands upright like a table not meant for the body, but for words. Its base is a conveyor paddle—once pulling waste through endless cycles of sorting.
The table’s body, as if split in half, is a Discreen gearbox: Where refuse was separated, organic matter returned to soil, plastics entered another life.
Freed from function, the parts no longer move. They hold still, balancing a pause—a place to lean, to listen, to speak softly.
A Small Table for Intimate Conversation offers a quiet proposition: That even the heaviest systems can become supports for care, and for human connection.

The artwork is 3.2 meters tall.
Like a flower blooming in the heart of the night, the elevated eccentric table is a Sumitomo gearbox, with its core being the shaft of a Bag Breaker machine. It performs the vital task of tearing open large waste bags from the city’s restaurants and eateries. Below, the chain plates drive the conveyor system, feeding the material into a sorting line that separates organic matter for fertilizer and recovers plastic for recycling.
The beauty of Venus is everywhere—within the circle of an embrace, and far beyond the day-and-night vision of humanity.

The artwork is 3.3 meters tall.
The three thrones from rejects.
The base is from a machine to sort plastic waste. The middle chair is from a unit to segregate waste of less than 100mm (fruits, organics …); the 2 side chairs are from a unit to segregate waste of smaller dimensions to make organic compost. The frames are from discarded materials.
There is a long crack to let the light in, freeing wretched souls captured in waste. They become the three levitating thrones up above.


